Sống trên đời không oán không hận, người khác nợ bạn, ông trời sẽ trả cho

Chịu thiệt hóa ra lại chẳng phải là thiệt, người sẵn sàng chịu thiệt lại chính là người sẽ nhận được nhiều phúc báo nhất. Bởi cái gì của mình sẽ là của mình, người khác nợ bạn, ông trời sẽ trả cho bạn.

Ngày xưa một anh chàng thư sinh tên là Ngô Tử Điềm. Mẹ của cậu mất sớm, người cha cưới một bà mẹ kế. Mẹ kế thiên vị, tốt với người em trai hơn, không đối tốt với anh. Dần dần, trong lòng anh có sự bất bình và oán hận.

Sau đó anh cưới vợ, mẹ kế đối với vợ anh cũng không tốt. Anh rất bất bình, muốn đi tìm mẹ kế để nói lý lẽ, nhưng vợ anh đã khuyên được anh không đi. Một thời gian sau, cha anh qua đời, ruộng đất và ngân lượng mà cha anh để lại, kết quả bà mẹ kế để cho anh phần ruộng đất xấu nhất, còn bà và người em trai thì được phần ruộng tốt, còn chiếm lấy không ít tiền làm của riêng.

Ngô Tử Điềm muốn đi tìm mẹ kế nói rõ lý lẽ, lại bị người vợ ngăn cản. Lúc này, người vợ nói với Ngô Tử Điềm: “Chịu thiệt là phúc, vả lại chúng ta phải biết rằng, thứ nên là của chúng ta thì có chạy cũng chạy không thoát, đâu thể tranh giành mà được chứ, càng tranh giành càng làm tổn thất phúc báo.”

Kết quả, sau một thời gian ngắn, con trai của bà mẹ kế bị nghiện thói xấu bài bạc, thua sạch toàn bộ gia tài, hai mẹ con gần như rơi vào cảnh trắng tay. Giả sử bạn là Ngô Tử Điềm, lúc này bạn sẽ làm như thế nào? Có chăng, sẽ vui trong bất hạnh của người khác mà thể hiện rằng: “Ông trời có mắt, mấy người cũng có ngày hôm nay!”?

Lúc này, vợ của Ngô Tử Điềm rất hiểu lý lẽ tình người, lập tức khuyên anh đi đón mẹ kế và người em trai về nhà. Họ không chỉ đón mẹ kế và em trai về nhà, còn giúp người em bỏ bài bạc, cuối cùng làm cảm động mẹ kế và người em, cả nhà vui vẻ hòa thuận sống cùng với nhau.

Người bình thường không làm được như vậy, xóa bỏ hết mọi hiểu lầm xưa, không để tâm bất cứ lỗi lầm gì của đối phương. Người vợ sinh được ba người con trai, về sau cả ba đều thi đỗ tiến sĩ. Là phúc báo nên có của gia đình họ, làm sao chạy thoát được chứ? Trong một gia tộc có một tiến sĩ đã là không dễ dàng rồi, người vợ sinh ba đứa con, ba đưa con đều là tiến sĩ, bạn xem phúc báo của người vợ nhiều biết bao!

Lời bàn:

Người độ lượng nhiều thì phúc báo nhiều, đặc biệt là không so đo với người thân của mình. Ba đứa con trai từ nhỏ đã nhìn thấy đức hạnh và sự độ lượng của mẹ mình, nhìn nhiều nghe nhiều, có lý nào lại không thành tài chứ?

Vậy nên làm người đừng quá so đo, phải biết chịu thiệt, người khác nợ bạn thứ gì thì ông trời sẽ trả cho bạn thứ đó. Chúng ta làm bậc cha mẹ, nếu như luôn với cha mẹ anh em, bạn bè đồng nghiệp của mình cãi vã không vui, thậm chí là thường xuyên chửi bới họ hàng và bạn bè, còn mang cảm xúc tiêu cực ảnh hưởng đến con cái, vậy chẳng phải đã dẫn dắt sai cuộc đời của con cái rồi sao?

Cho dù người ta có nợ với mình, cũng đừng mang lòng oán thán, bởi ông Trời thực sự công bằng, sẽ ai bài mọi sự để họ trả lại cho bạn, theo một cách nào đó, có thể là bạn sẽ gặp may mắn trong cuộc đời, chẳng phải người xưa dạy: chịu thiệt là phúc.

Phúc phận ấy là bởi có chịu khổ rồi mới được. Con người trong mê, không thấu hiếu đạo lý mà suốt đời nuôi trong lòng oán hận, tâm trí chẳng lúc nào yên mà cũng không đắc được gì cả.

Sống ở đời, tin tưởng vào sự công bằng của Trời Phật, sống trong thanh thản, nhẹ nhàng, không oán không hận, thì niềm vui trong hiện tại chẳng thể mất đi mà tương lai còn được đáp trả hết thảy những gì tốt đẹp nhất.