Chuyện Mục: Hằng Ngày

Thuật đoán mệnh của người xưa: Cùng viết một chữ nhưng vận mệnh lại khác nhau

Thuật đoán mệnh của người xưa: Cùng viết một chữ nhưng vận mệnh lại khác nhau

Cổ nhân tin rằng, tướng mạo của con người chính là sự phản ánh nội tâm của họ, nên nhìn bề ngoài cũng sẽ biết được rất nhiều điều. Hơn thế, nhìn cách một người đặt bút viết ra một chữ nào đó thì cũng đã thể hiện rõ ra vận mệnh của người ấy rồi!

1. Hai người cùng viết chữ “串” (Xuyến) nhưng có tương lai trái ngược

Ngày xưa có một thư sinh, trước khi đi thi đã đến nhà một vị tiên sinh đoán chữ nổi tiếng để hỏi về đường công danh của mình sau này sẽ ra sao. Khi đến nhà vị tiên sinh đoán chữ này, thư sinh ấy đã gặp một thư sinh khác cũng đến hỏi.

Vị tiên sinh đoán chữ ấy bảo thư sinh này viết một chữ bất kỳ. Thư sinh liền đặt bút viết lên chữ “串” (Hán việt: Xuyến, có nghĩa là xuyên suốt).

Vị tiên sinh đoán chữ chúc mừng anh ta và nói: “Thư sinh thậm chí đỗ của hai kỳ thi liền! Bởi vì trong chữ Xuyến “串” có hai chữ Trúng “中””. (Chữ “中”, Hán Việt là: Trúng, có nghĩa là đỗ, khảo trúng).

Thư sinh kia cũng đặt bút viết lên chữ Xuyến “串”, giống hệt như vị thư sinh ban nãy và thỉnh mời tiên sinh đoán chữ. Tiên sinh đoán chữ nói rằng: “Không hay rồi! Thư sinh chẳng những không có hy vọng gì trong kỳ thi này, mà e rằng trong người còn có bệnh nặng rồi!”.

Thư sinh này khó hiểu, không phục nói: “Tại sao cùng viết một chữ mà kết quả lại khác nhau quá như vậy?”

Tiên sinh đoán chữ nói: “Thư sinh vừa nãy hạ bút viết chữ là trong lòng không có toan tính gì, vô tâm mà viết nên có thể thi đỗ cả hai kỳ thi liền. Còn thư sinh là cố tình, cố tâm mà viết, nên chữ Xuyến “串” có thêm chữ Tâm “心” sẽ thành chữ Hoạn “患” (Hán Việt: Hoạn, có nghĩa là hoạn nạn, bệnh tật), cho nên thư sinh là đang có bệnh rồi!”.

Về sau, những lời tiên đoán của vị tiên sinh này quả nhiên hoàn toàn linh nghiệm!

2. Ba người cùng viết chữ “因” (nhân), có vận số khác nhau

Năm 1747 năm Đinh Mão thời vua Càn Long, sau kỳ thi Hương ở Phúc Kiến, thí sinh Tạ Đình Quang nghe nói ở Hồng Sơn Kiều có một vị giỏi về đoán chữ nên đã rủ một số người bạn của mình cùng đi thăm hỏi.

Tạ Đình Quang viết chữ Nhân “因” (Hán Việt: Nhân, có nghĩa là nguyên nhân) rồi hỏi xem kỳ thi Hương này có đỗ không.

Vị thầy đoán chữ nói: “Trong bờ cõi này có một người, chúc mừng thư sinh là người đỗ đầu bảng trong khoa thi năm nay!” (Giải nghĩa: Chữ “因” có thể hiểu là gồm chữ “囗” (Vi, nghĩa là bờ cõi) và chữ “一” (Nhất, nghĩa là một) và chữ “人” (Nhân, nghĩa là người)).

Một người bạn của Tạ Đình Quang nói: “Tôi cũng muốn dùng chữ Nhân “因” này, thỉnh mời ngài xem cho tôi một chút!”

Vị thầy đoán chữ nói: “Kỳ thi này e rằng không có phần của thư sinh rồi! Nhưng sau này sẽ được ân huệ của bạn học mà có hy vọng được thăng quan tiến chức nhanh chóng!”.

Ông giải thích: “Chữ Nhân “因” mà vị thư sinh lúc nãy viết là vô tâm, vô ý mà viết ra. Còn chữ Nhân “因” của thư sinh thì là “cố ý” là “có tâm”(“心”) mà viết ra nên sẽ thành chữ Ân “恩” (ân, ân huệ)”.

Một thư sinh đi cùng liền chỉ chiếc quạt gỗ trong tay vào chữ Nhân “因” ấy và nói: “Tôi cũng dùng chữ Nhân “因” này, thỉnh ngài xem xem công danh của tôi sẽ thế nào?”.

Thầy đoán chữ nhíu mày và nói: “Chiếc quạt gỗ của ngài vừa vặn chỉ đúng vào chữ Nhân “因” này thì là thành chữ Khốn “困” (Nghĩa: Khốn khổ, khốn đốn), nên e rằng cả đời này ngài sẽ mãi là thư sinh nghèo thôi!”.

Về sau, vận mệnh của cả ba người bạn học này đều chuẩn xác y như lời tiên đoán của vị thầy này.

XEM TIẾP: chữ người nội tâm bên trong