Chuyện Mục: Kinh Phật

Niệm Phật được cứu

Câu chuyện thứ nhất

Thời xưa có một người đàn bà hiền đức và tài giỏi, thường được gọi là bà Hiền Huệ. Nhờ bà thường lắng nghe Phật pháp nên hiểu rõ rằng đời sống con người là tạm bợ và đau khổ. Nếu không tu học Phật đạo, nếu không tự cảnh giác để khỏi phạm tội, thì không kể nam hay nữ, tất cả sẽ vĩnh viễn trôi nổi trầm luân trong sáu nẻo không có ngày chấm dứt.

Tuy công việc nhà rất bề bộn, nhưng đi đứng nằm ngồi bà cũng không quên tinh cần niệm Phật. Ngay cả những người hàng xóm hai bên nhà cũng được bà khuyến khích, nên cũng chuyên tâm cùng bà tu học, tất cả đều chuyên tâm niệm danh hiệu Phật nên sống một đời sống an nhiên vui vẻ.

hoa-sen-phat-giao

Chỉ có mỗi một điều đáng tiếc là chính người chồng của bà Hiền Huệ thì không thể khuyến hóa được, có lẽ vì cơ duyên chưa chín mùi chăng? Nhưng lỡ như đó là một người dở tệ đến nỗi không có cách nào tiếp nhận được Phật pháp thì thật là đáng tiếc! Bà Hiền Huệ cứ nghĩ đến đây là lo lắng vô cùng, bà suy đi tính lại mãi mà không tìm ra cách nào cải hóa ông chồng.

Một hôm, bà nhìn thấy những đứa bé con hàng xóm đang đùa nghịch với một cái chuông đồng trước mặt nhà bà, bỗng nhiên bà nhanh trí loé ra trong đầu một phương pháp rất hay.

Trời gần tối, chồng về tới nhà, bà nói với chồng rằng:

– Thiếp nghe nói gần đây thường xảy ra nhiều vụ trộm cướp, phu quân đi làm việc, thiếp ở nhà một mình, trước cửa không có ai canh gác, thật là nguy hiểm cho nên thiếp bắt buộc phải đóng chặt cửa lại. Thiếp muốn mua một cái chuông đồng treo trước cửa, phu quân về tới nhà thì lắc chuông vài tiếng, mỗi lần lắc là niệm một câu “Nam mô A-di-đà Phật” làm ám hiệu, thiếp biết phu quân đã về sẽ ra mở cửa. Làm như thế vừa có thể phòng ngừa bọn trộm cướp, vừa để cho thiếp an tâm làm việc trong bếp.

Người chồng mỉm cười gập đầu:

– Được! Hiền thê nghĩ cách đó rất hay.

Từ đó về sau, người chồng về nhà bắt buộc phải lắc chuông và niệm vài câu Phật hiệu. Việc niệm Phật do đó dần dần trở thành một thói quen lúc nào ông cũng không hay biết.

Người chồng không nghe Chính pháp, giống như bao nhiêu người khác không phân biệt rõ thiện ác, mặc cho hoàn cảnh đưa đẩy mà tạo tác các nghiệp. Vì thế nên khi vô thường đến, ông lâm bệnh lìa đời, không đem theo được gì trừ ra nghiệp tội là không rời thân. Một con người ở trong vũng lầy ô trọc của tội ác thì cho dù tài giỏi đến đâu, lúc ấy cũng không giở trò gì được.

Người chồng bị đọa xuống địa ngục lớn, trong đó có vạc dầu sôi, núi dao với những hình phạt độc ác ghê rợn nhất. Bọn ngục tốt hung hăng đưa đinh ba trong tay lên nhắm hướng người tội nhân mới đến mà xông tới, muốn dùng đinh ba xóc ông ném vào vạc dầu sôi. Cái đinh ba này bằng sắt, bên trên có treo rất nhiều khoen sắt chạm vào nhau kêu leng keng, làm cho tội nhân càng thêm run sợ.

Nhưng âm thanh của những chiếc khoen sắt hay những dụng cụ tra tấn chạm vào nhau lại giống như tiếng chuông đồng treo trên cửa nhà vợ chồng bà Hiền Huệ, nên người tội nhân mới đến này, tức là chồng bà Hiền Huệ, theo thói quen liền buộc miệng niệm “Nam mô A-di-đà Phật”.

Lạ thay, địa ngục đen ngòm âm u bỗng nhiên sáng rực, ánh sáng không biết từ đâu chiếu đến. Bọn ngục tốt ngừng mọi khí cụ tra tấn trong tay, ngọn lửa phừng phực cũng bị dập tắt, nguyên cả địa ngục biến thành một nơi thanh tịnh mát mẻ.

Rất nhiều hồn ma đang chịu hình phạt cũng được nghỉ ngơi. Lúc ấy có sứ giả của địa ngục đến ra lệnh với bọn ngục tốt rằng:

– Hãy đưa người đó lên cõi người, hắn có đầy đủ công đức của việc trì niệm danh hiệu Phật.

Địa ngục trở lại cảnh tượng thê thảm trước, nhưng chồng bà Hiền Huệ thì đã sinh lên cõi người rồi. Công đức của một câu niệm Phật to lớn như thế, hy vọng những người không niệm Phật sẽ mau mau bắt đầu.

Câu chuyện thứ hai

“Chúng ta làm việc không phải để tức giận, chúng ta yêu thương nhau không phải để tức giận…”

 Có một vị lão hòa thượng vô cùng yêu thích hoa lan, ông mua một chậu hoa lan về và chăm sóc nó vô cùng cẩn thận, ngày ngày tưới nước, nhặt cỏ và bắt sâu cho hoa. Nhờ sự chăm sóc của lão hòa thượng, chậu hoa lan lớn lên từng ngày và nở hoa vô cùng xinh đẹp.

Lão hòa thượng vô cùng yêu thích hoa lan nên ngày ngày tưới nước, bắt sâu cho nó

Một lần, lão hòa thượng phải đi ra ngoài có việc nên ông nhờ tiểu hòa thượng chăm sóc chậu hoa lan. Tiểu hòa thượng rất có trách nhiệm, ngày ngày vẫn tưới nước, bắt sâu cho hoa như lão hòa thượng từng làm.

 Một hôm, sau khi tưới nước cho chậu hoa lan liền đặt nó trên bệ cửa sổ rồi đi ra ngoài làm việc. Thật không may, lúc đó mưa to xối xuống khiến chậu hoa lan bị rơi xuống đất vỡ tan tành. Lúc quay về, tiểu hòa thượng vừa đau lòng vừa sợ bị lão hòa thượng trách phạt.

 Mấy hôm sau, lão hòa thượng trở về nhà, tiểu hòa thượng đem hết mọi chuyện kể cho lão hòa thượng, vừa kể vừa chuẩn bị sẵn tâm lý nhận sự trừng phạt của lão hòa thượng.

 Nhưng điều khiến tiểu hòa thượng ngạc nhiên đó là lão hòa thượng không hề trách mắng một lời mà còn vuốt đầu tiểu hòa thượng an ủi rằng: “Ta nuôi dưỡng hoa lan đâu phải để tức giận?”

“Ta nuôi dưỡng hoa lan đâu phải để tức giận?”

Chỉ một câu nói đơn giản nhưng đó là cả một tấm lòng bao dung rộng lượng đối với lỗi lầm của người khác.

 Chúng ta làm việc đâu phải để tức giận…

 Chúng ta yêu thương nhau không phải để tức giận…

 Một khi đã mất đi thứ gì đó thì không thể vãn hồi được, thế nên dù có tức giận chúng ta cũng không thay đổi được gì cả.

 Những người nếu trong lòng có căm hận thì ở đâu cũng thấy hận, những người có lòng bao dung thì luôn bao dung với cuộc đời, những người có lòng biết ơn thì ở đâu cũng luôn thấy biết ơn. 

XEM TIẾP: phat-giao niệm phật phật độ chuyện hay câu nói hay câu nói ý nghĩa