Chuyện Mục: Nghệ thuật sống

DÙ BẠN LÀM NGHỀ GÌ THÌ CŨNG NÊN XEM BÀI VIẾT NÀY MỘT LẦN TRONG ĐỜI ĐỂ SỐNG CHO XỨNG ĐÁNG!

Nếu lần đầu tiên nhìn thấy bức tranh này – “Simon và Perot” (tranh sơn dầu của Rubens) – bức tranh một cô gái trẻ quần áo xộc xệch, để lộ bầu ngực cho ông lão ngậm, chắc rằng đã có rất nhiều người suy nghĩ và nhìn nhận vấn đề này ở trạng thái không đúng với bản chất sự việc. Thế nhưng, đừng bao giờ đánh giá một người hay một sự việc chỉ bằng hình dáng bên ngoài hoặc bằng lời nói của người khác. Nhưng khoan phán xét mà hãy dành thời gian suy ngẫm về nó, hãy thay đổi góc nhìn và sử dụng trí tuệ của bản thân để nhìn nhận, mọi thứ sẽ chính xác hơn.

Thật vậy, những người lần đầu tiên bước vào viện bảo tàng đã cảm thấy kinh ngạc khi nhìn thấy bức tranh này. Thậm chí có nhiều người còn cười nhạo và phê phán rằng, sao lại có thể treo bức tranh như vậy ngay cửa chính viện bảo tàng chứ? Nhưng người dân nước Puerto Rico thì rất kính trọng bức tranh này, thậm chí có nhiều người còn cảm động đến rơi nước mắt khi xem bức tranh.

Cô gái trẻ để lộ bầu ngực trong tranh chính là con gái của ông, và nhân vật Simon trong bức tranh chính là người anh hùng đã đấu tranh đòi độc lập cho Puerto Rico, nhưng bị bắt giam vào ngục và bị kết tội “cấm thực”. Ông lão chết dần chết mòn trong ngục, lúc ông lâm chung thì cô con gái ông vừa sinh con vội vã đến thăm cha. Nhìn thấy cơ thể suy nhược của cha, không muốn cha chết thành con ma đói, cô đã vội cởi áo, đưa dòng sữa của mình cho cha bú. Và đấy cũng là lý do để người họa sĩ vẽ nên bức tranh vĩ đại này.

Con người chúng ta rất kì lạ, thường luôn nhìn sự việc ở góc nhìn khiếm khuyết và giới hạn nhất. Cùng một bức tranh ấy, nhưng có người cười nhạo, có người lại cảm động. Người không biết được câu chuyện thật sự đằng sau bức tranh sẽ chế giễu, người biết sẽ cảm thấy đau lòng. Cũng như ý nghĩa của bức tranh này vậy, con người thường chỉ nhìn thấy bề nổi của sự việc, không nhìn thấy bản chất. Nhiều lúc sự thật không như những gì chúng ta đã thấy. Rất nhiều thứ không thể đánh giá qua bề ngoài, thế nên hãy dùng trái tim tĩnh lặng, đôi mắt sáng suốt và trí tuệ để học thông bài học cuộc đời!

Sự nghiệp bản thân, nghe ý kiến của người thân bạn bè. Cuối cùng bỏ lỡ cơ hội thay đổi cuộc đời, đi trên con đường của người khác chứ không phải của mình.

Tìm người yêu, người này một câu người kia một câu, cuối cùng tìm được nhưng không phải là người mình muốn.

Đôi giày mình mang, vừa hay không vừa bản thân mình biết. Hãy mang đôi giày của mình đi trên con đường của mình.

Mình mua xe, hỏi ý người này người kia. Cuối cùng tiền mình bỏ ra nhưng mua một chiếc xe người khác thích.

Từ khi sinh ra, bố mẹ đã thường dạy chúng ta phải nhìn “con người ta”mà phấn đấu. Vậy là nhiều người cứ tàng tàng nỗ lực trong phạm vi nhất định rồi ngủ quên trong giới hạn đó. Tuy nhiên, bạn đừng quên rằng, bạn có thể xuất sắc hơn những gì bạn mong đợi. Bản thân chúng ta hãy phấn đấu để trở thành những cá nhân xuất chúng chứ đừng trở thành trung bình cộng của những cá thể nổi bật khác.

Đừng khiêm tốn với thành quả mà bạn phải chiến đấu cật lực để đạt được. Hãy cứ tự sướng bằng cách khoe với cả thế giới rằng tôi đã chiến thắng chính bản thân tôi như thế nào. Hãy tự thưởng cho não cảm giác thăng hoa, reo hò trên chiến thắng, hãy để mọi người chia sẻ niềm vui đó với bạn.

Cuối cùng, hãy mạnh dạn đặt mục tiêu cho tương lai, lập kế hoạch cho tương lai và hãy nhớ, đừng ngủ quên trên chiến thắng, bạn nhé!